Thoắt cái em đi, thoắt cái em lại đến.
Em đến chị vừa mừng vừa lo.
Mừng là lại được gặp em, được hít hà cái cảm giác hiu hiu ấy, được đắm mình trong ánh nắng vàng rượi ấy. Nhưng lại lo vì chị lại thêm một tuổi. Chính vì em mà da chị cũng se se, nhăn nheo hết cả. Chị phải dùng kem dưỡng ẩm rồi đấy. Cơ mà quy luật tự nhiên rồi, không tránh khỏi em nhỉ. Chi bằng ta cứ thoải mái với cảm giác này, tự cho mình bay bổng để rồi rơi phịch xuống lúc nào không biết.
Chị đang ngồi đây, trong cái nhà kính này. Tất cả công việc gác lại. Chỉ để.....mơ tưởng đến một ngày ta lại gặp nhau. Trên con đường đầy lá vàng rụng. Những cơn gió cuốn những chiếc lá bay đi. Đôi chân trần cố tình đá chiếc lá. Hì hì, buồn cười quá. Hơi hâm hấp rồi. May mà chị không phải dân văn nhé.
Hò hẹn tháng 10. Tháng 10 này có rất nhiều ngày đáng nhớ. Chị cũng có một cái hẹn vô cùng thú vị vào tháng 10. Hẹn gặp em vào ngày đó luôn nhé. Chúng mình sẽ có một ngày đáng nhớ đấy.
Chào em!
Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014
Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014
Về nhà
Mệt mỏi rồi, lại quay về nhà thôi. Đúng là không có chỗ nào bằng nhà của mình. Nhà mình mốc meo từ tháng bảy đến giờ. Tháng 7 u ám, tháng bảy buồn bã, tháng 7 mưa ngâu.
Giờ là tháng 9, sắp sang tháng 10 rồi. Thu đến rồi...Chị đợi em nhưng khi em đến chị lại không có tâm trạng với em.
Sắp sang tháng 10, bất chợt có cơn gió mùa sớm ùa về. Người người khoác áo lạnh ra phố. Trời se se thế này mình chỉ thích khoác cái cadigan nhẹ nhàng, khỏe khoắn.
Hôm nay thật sự là tâm trạng, không biết trút vào đâu. Có một người là cái thùng nước gạo để mình trút nỗi niềm thì giờ dường như điều ấy trở nên rất khó rồi.
Chợt nhớ ra mình có một nơi, chính là " Chốn đi về những lúc mệt mỏi". Nơi ấy luôn sẵn sàng chờ mình cơ mà.
Những gì mình không thể nói ra với thùng nước gạo, không thể nói với đồng nghiệp, không thể quăng lên status trên fb, không thể, không thể với bất cứ nơi nào bất cứ ai thì mình có thể thoải mái với nó. Bởi từ khi chuyển nhà sang đây friend list bên này cũng ít dần đi, dường như mình cũng thu nhỏ nó lại. Cũng bởi thế mà đôi khi có cảm giác cô đơn cô độc....
PS: hum ni lục lại nhà, thấy bài nháp này mà mình không đăng, chắc cũng phải viết cách đây gần 2 năm rồi. Giờ đăng lại để nhớ lại cảm giác ấy. Bài vẫn còn dở dang, không bit mình định viết tiếp gì mà lại bỏ dở nhỉ????????
Giờ là tháng 9, sắp sang tháng 10 rồi. Thu đến rồi...Chị đợi em nhưng khi em đến chị lại không có tâm trạng với em.
Sắp sang tháng 10, bất chợt có cơn gió mùa sớm ùa về. Người người khoác áo lạnh ra phố. Trời se se thế này mình chỉ thích khoác cái cadigan nhẹ nhàng, khỏe khoắn.
Hôm nay thật sự là tâm trạng, không biết trút vào đâu. Có một người là cái thùng nước gạo để mình trút nỗi niềm thì giờ dường như điều ấy trở nên rất khó rồi.
Chợt nhớ ra mình có một nơi, chính là " Chốn đi về những lúc mệt mỏi". Nơi ấy luôn sẵn sàng chờ mình cơ mà.
Những gì mình không thể nói ra với thùng nước gạo, không thể nói với đồng nghiệp, không thể quăng lên status trên fb, không thể, không thể với bất cứ nơi nào bất cứ ai thì mình có thể thoải mái với nó. Bởi từ khi chuyển nhà sang đây friend list bên này cũng ít dần đi, dường như mình cũng thu nhỏ nó lại. Cũng bởi thế mà đôi khi có cảm giác cô đơn cô độc....
PS: hum ni lục lại nhà, thấy bài nháp này mà mình không đăng, chắc cũng phải viết cách đây gần 2 năm rồi. Giờ đăng lại để nhớ lại cảm giác ấy. Bài vẫn còn dở dang, không bit mình định viết tiếp gì mà lại bỏ dở nhỉ????????
Chàng của tuổi lên 9
Tròn một năm kể từ ngày viết cho ông. Tháng 7 có nhiều ngày kỉ niệm nên rất đáng nhớ. Mọi năm tháng 7 có 4 người sinh nhật nhưng năm nay chỉ còn 3, vì thế mà sinh nhật cũng không được đông vui tề tựu. Nhớ sinh nhật năm ngoái có người trị xạ đã 3 lần, tóc rụng gần hết mà vẫn cố ngồi ăn miếng bánh gato với gia đình. Năm nay tuy rằng ông đã đi xa nhưng sinh nhật ông bà vẫn mua hoa mua bánh, nấu món chè ông thích ăn để thắp hương cho ông. Chắc ông cũng vui lòng nơi xa đó.
Tháng 7 còn có sinh nhật TK, năm nay TK đã 8 tuổi, qua một mùa hè mà chàng lớn phổng lên, ra dáng teen lắm rồi. Cũng chẳng mấy đâu, chỉ 2 năm nữa thôi là teen chính thức rồi. Lúc ấy mẹ lại lo canh cánh cái tuổi mới lớn, xem con mình phát triển tâm sinh lý ra sao để còn theo kịp. Tổng kết lại tuổi lên 8 chàng nặng 31kg- hơi gầy một tí, cao 1m34 hơi cao một tí. Về tính cách chàng cũng có một số thay đổi đáng mừng.
Một là việc đưa tay lên mũi ngửi. Cứ chạm tay vào cái gì xong là chàng đưa tay lên mũi ngửi. Mẹ hỏi sao thế thì chàng bảo là con ngửi xem có mùi gì không. Mặc dù mẹ bảo nếu con thấy bẩn thì đi rửa không được ngửi nhưng chàng vẫn ngửi. Thế mà chỉ một chiêu của bà là chàng quên hẳn việc ngửi tay. Bà với chàng đặt điều kiện với nhau, trong vòng một tuần nếu chàng không ngửi tay thì bà mua cho chàng hộp kem to đùng- thứ mà chàng cực khoái, nếu bà nhìn thấy chàng ngửi tay 5 lần bà sẽ chặt tay để không viết chữ được nữa. Từ hôm đó trở đi TA chính thức trở thành quan sát viên quốc tế, thỉnh thoảng nó lại " bà ơi, anh TK ngửi tay." . Chết cười với chúng nó, rồi chúng nó cãi nhau om tỏi vì giành nhau lần này là lần thứ 2 hay thứ 3 anh ngửi tay. Cuối cùng thì vẫn là kết cục có hậu, chàng không bị chặt tay và được hộp kem to đùng măm măm một cách sảng khoái.
Hai là việc cáu giận. Cáu giận là thương hiệu của chàng rồi. Hơi tí chàng cáu, hơi tí chàng giận, quát tháo ầm nhà. Việc này mẹ cũng tìm đủ cách để chàng kìm chế bản thân nhưng cũng vô phương. Bà nội thừa cơ vụ chặn ngửi tay thành công bà lại giao kèo với chàng, nếu chàng không cáu giận bà sẽ mua quà cho chàng. Thế mà chàng bớt cáu giận thật. Có lúc bà cố tình trêu cho chàng cáu, chàng chuẩn bị cáu thì mẹ lại bảo " bà đang lừa con đấy, nếu con cáu là con trúng kế của bà". Thế là chàng lại cười hì hì. Giờ thì chàng ổn hơn hẳn rồi. Mỗi tội hơi nhắng nhít, khoe mẽ tí thôi.
Thế là thành công cho tuổi lên 8 lắm rồi. Còn bao nhiêu khuyết điểm nữa sẽ cố gắng sửa đổi dần. Mỗi năm một chút rồi lúc trưởng thành chàng sẽ là bờ vai vững chãi cho mẹ dựa vào chàng nhỉ. Yêu chàng nhiều!
PS: Bài này mẹ viết từ ngày sinh nhật chàng, nhưng không có ảnh tư liệu nên mẹ lại lưu vào word. Giờ có ảnh mẹ lôi ra trả nợ chàng nhé.
Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013
Viết cho ông
Không muốn kể lể nhưng cũng phải note vào đây để sau này nếu những chuyện này trôi xa rồi, có dịp đọc lại cũng là dịp để nhớ về thời khắc khó khăn của cả gia đình.
Mai là sinh nhật ông bà ngoại rồi, cuối cùng ông bà cũng bước đến cái ngưỡng 60. Cái ngưỡng của tuổi già, ngưỡng an hưởng hạnh phúc với con cháu, cũng là ngưỡng của bệnh tật. Ông bà cũng như ai đó, trải qua sinh - lão và giờ là bệnh, một ngày nào đó cũng sẽ đến tử.
Ông bệnh từ sau tết 2012, cũng chỉ là bệnh nhẹ. Đi khám BS bảo viêm phế quản phổi. Nằm viện uống thuốc chán không đỡ, ông cứ ra rồi vào viện. Các xét nghiệm không vấn đề gì, chụp CT phổi cũng k sao nhưng cứ đau. Ông sang BV Phổi khám, BS kết luận k vấn đề gì. Sang Bạch Mai khám thì thấy u phổi. Nghe thấy u phổi là đoán ra phần nào rồi. Giờ đâu đâu cũng thấy ung thư. Không khí ô nhiễm, thức ăn hóa chất, hoa quả hóa chất, rau hóa chất. Có mấy ai thoát khỏi ung thư? Mà ung thư tuổi các cụ 70-80 còn cảm thấy phần nào bớt xót xa, nay các cụ 60 cũng ung thư. Tự hỏi đến đời mình có thọ được 40-50, rồi đời con cháu mình thọ được bao nhiêu?
Kể từ khi nghe thấy ông có u trong người lòng tự đặt câu hỏi và cũng là tự trắc nghiệm " liệu có ở hiền gặp lành?". Từ nhỏ đã nghe ông bà nói, rồi đi học nghe cô giáo nói, rồi theo kinh phật cũng nói thế, giờ là cơ hội để kiểm chứng điều ấy.
Ông- người mà theo xã nói " là tượng đài vĩ đại nhất trong lòng vợ"- vốn là người khô khan ít nói lại thẳng tính. Cả đời chắc ông chưa nói câu nào tình cảm, nhưng bản chất bên trong lại ngược lại. Còn nhớ thời còn đi học, đạp xe từ nhà đến trường xa tít, có biết lo toan tính toán gì đâu, mẹ cho đồng nào tiêu hết đồng đấy nên hầu như lúc nào cũng viêm màng túi. Nhưng cứ đến thứ 2 hằng tuần thể nào ông cũng giúi một ít vào cặp bảo chỗ này là để dành lúc xe đạp hỏng mà sửa, không được tiêu đâu nhé. Ông, khi trời mưa rét người ta ngồi trong nhà cho ấm áp, thì lại mặc áo mưa đi ra ngoài cống khều rác lên cho khỏi tắc cống ngập đường. Ông, khi tết đến xuân về người người lo sắm tết thì ông lại lo tấm bánh chưng cho cụ già neo đơn trong khu có con đi tù. Khi ông ốm cả mấy trăm người đến thăm ông, từ người giàu người nghèo, người không quan hệ với ai bao giờ, người cả đời không đến chơi nhà cũng đến thăm ông. Liệu có được gọi là ở hiền?
Nhưng ở hiền gặp lành, điều mà bấy lâu mọi người tâm niệm không phải sự thật, chắc chỉ là để con người có cái mà hướng đến mà thôi. Ông bị ung thư phổi giai đoạn 4. Sẽ là truyền hóa chất, là đau đớn vật vã, là chống chọi. Không choáng vì cũng xác định trước rồi, nhưng đó là sự thực không muốn chấp nhận tí nào.
Không sao đâu, cũng chỉ là ông đi công tác thôi. Ngày ông đi công tác sẽ có bố mẹ ông, anh ông đón ông nơi cuối đường. Sẽ không còn độc hành nữa ông nhỉ.
Yêu ông!
Đọc bài này của nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều (http://www.tienphong.vn/van-nghe/628356/Tien-me-di-cong-tac-tpp.html)
Mai là sinh nhật ông bà ngoại rồi, cuối cùng ông bà cũng bước đến cái ngưỡng 60. Cái ngưỡng của tuổi già, ngưỡng an hưởng hạnh phúc với con cháu, cũng là ngưỡng của bệnh tật. Ông bà cũng như ai đó, trải qua sinh - lão và giờ là bệnh, một ngày nào đó cũng sẽ đến tử.
Ông bệnh từ sau tết 2012, cũng chỉ là bệnh nhẹ. Đi khám BS bảo viêm phế quản phổi. Nằm viện uống thuốc chán không đỡ, ông cứ ra rồi vào viện. Các xét nghiệm không vấn đề gì, chụp CT phổi cũng k sao nhưng cứ đau. Ông sang BV Phổi khám, BS kết luận k vấn đề gì. Sang Bạch Mai khám thì thấy u phổi. Nghe thấy u phổi là đoán ra phần nào rồi. Giờ đâu đâu cũng thấy ung thư. Không khí ô nhiễm, thức ăn hóa chất, hoa quả hóa chất, rau hóa chất. Có mấy ai thoát khỏi ung thư? Mà ung thư tuổi các cụ 70-80 còn cảm thấy phần nào bớt xót xa, nay các cụ 60 cũng ung thư. Tự hỏi đến đời mình có thọ được 40-50, rồi đời con cháu mình thọ được bao nhiêu?
Kể từ khi nghe thấy ông có u trong người lòng tự đặt câu hỏi và cũng là tự trắc nghiệm " liệu có ở hiền gặp lành?". Từ nhỏ đã nghe ông bà nói, rồi đi học nghe cô giáo nói, rồi theo kinh phật cũng nói thế, giờ là cơ hội để kiểm chứng điều ấy.
Ông- người mà theo xã nói " là tượng đài vĩ đại nhất trong lòng vợ"- vốn là người khô khan ít nói lại thẳng tính. Cả đời chắc ông chưa nói câu nào tình cảm, nhưng bản chất bên trong lại ngược lại. Còn nhớ thời còn đi học, đạp xe từ nhà đến trường xa tít, có biết lo toan tính toán gì đâu, mẹ cho đồng nào tiêu hết đồng đấy nên hầu như lúc nào cũng viêm màng túi. Nhưng cứ đến thứ 2 hằng tuần thể nào ông cũng giúi một ít vào cặp bảo chỗ này là để dành lúc xe đạp hỏng mà sửa, không được tiêu đâu nhé. Ông, khi trời mưa rét người ta ngồi trong nhà cho ấm áp, thì lại mặc áo mưa đi ra ngoài cống khều rác lên cho khỏi tắc cống ngập đường. Ông, khi tết đến xuân về người người lo sắm tết thì ông lại lo tấm bánh chưng cho cụ già neo đơn trong khu có con đi tù. Khi ông ốm cả mấy trăm người đến thăm ông, từ người giàu người nghèo, người không quan hệ với ai bao giờ, người cả đời không đến chơi nhà cũng đến thăm ông. Liệu có được gọi là ở hiền?
Nhưng ở hiền gặp lành, điều mà bấy lâu mọi người tâm niệm không phải sự thật, chắc chỉ là để con người có cái mà hướng đến mà thôi. Ông bị ung thư phổi giai đoạn 4. Sẽ là truyền hóa chất, là đau đớn vật vã, là chống chọi. Không choáng vì cũng xác định trước rồi, nhưng đó là sự thực không muốn chấp nhận tí nào.
Không sao đâu, cũng chỉ là ông đi công tác thôi. Ngày ông đi công tác sẽ có bố mẹ ông, anh ông đón ông nơi cuối đường. Sẽ không còn độc hành nữa ông nhỉ.
Yêu ông!
Đọc bài này của nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều (http://www.tienphong.vn/van-nghe/628356/Tien-me-di-cong-tac-tpp.html)
Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013
Hoa phương Nam
Có gì đâu nhỉ? Vẫn là hoa ấy, vẫn mùi hương ấy, vẫn màu sắc ấy chỉ có điều mọc trên đất phương Nam. Vẫn là súng, là sen, là bông bí đấy thôi, có điều súng sen hay bông bí không có cái rét phương Bắc, không có cái tê tái của gió mùa, không có cái xao xác hơi may của gió thu. Chắc vì thế hoa không đằm thắm dịu dàng như hoa Bắc mà rực rỡ khoe mình như cái nắng phương Nam.
Kể cả loài hoa mình không biết tên cũng vươn mình đón nắng thế này
Bất ngờ lớn nhất là loài hoa này. Hoa cứ vàng rực một góc trời, thả từng chùm từng chùm xuống.
thêm chú chim xinh nữa là có chút ý nghĩa rồi
Một góc chùa Vĩnh Nghiêm đây
Muốn mang loài hoa này về trồng lắm nhưng không biết mua ở đâu cũng không có cách nào mang về được. Đành dặn lòng hẹn gặp lại lần sau. Chị sẽ mang em theo chị ra Bắc. Em sẽ hiểu thế nào là cái rét mùa đông, em sẽ nhớ nắng phương Nam đấy!
Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013
Cho riêng mình
Lâu lắm lắm rồi. Từ ngày chuyển nhà mới qua Google, qua cái tết Quý Tỵ, qua sinh nhật con gái, sắp kỷ niệm ngày vào gông, xuân sắp qua, hạ sắp tới mà vẫn chưa viết được bài nào. Nói chung về độ lười thì chắc mình khủng khiếp nhất xã hội. Thế mà đi xem bói, thầy vẫn bảo mày không lười không chăm. Nếu hỏi xã chắc chắn phán câu "em lười lắm!". Tự biết mình lười là một điều tốt, nhưng tự biết sửa thì còn tốt hơn. Biết thế. Nhưng không đổi được. Lười nó trở thành cái bản tính thâm căn cố đế của mình, một phần nữa cũng là do mình co mình lại. Mình cổ hủ quá chăng? Sắp qua nửa cái đời người rồi. Cũng được gọi là già rồi. Có cần thay đổi không nhỉ?
Hôm nay một ngày chán chường, mùng một tháng Ất Mão, ngày Đinh Sửu không thấy một tí sáng sủa nào cả, trời u ám mây mưa. Sáng ra đã phải vắt chân lên cổ đưa con đi khám bệnh. Thế này có được gọi là đen không ? Năm mới đã qua tròn một tháng, năm nay hứa hẹn có nhiều thay đổi. Nhưng mà hoang mang lắm, chưa hiểu sẽ đi đến đâu. Đầu hiện giờ toàn tính với toán. Chán chả buồn nghĩ nữa. Vào đây viết mấy dòng cho nhẹ nhõm.
Chúc mình may mắn!
Cố lên ta ơi!
Hôm nay một ngày chán chường, mùng một tháng Ất Mão, ngày Đinh Sửu không thấy một tí sáng sủa nào cả, trời u ám mây mưa. Sáng ra đã phải vắt chân lên cổ đưa con đi khám bệnh. Thế này có được gọi là đen không ? Năm mới đã qua tròn một tháng, năm nay hứa hẹn có nhiều thay đổi. Nhưng mà hoang mang lắm, chưa hiểu sẽ đi đến đâu. Đầu hiện giờ toàn tính với toán. Chán chả buồn nghĩ nữa. Vào đây viết mấy dòng cho nhẹ nhõm.
Chúc mình may mắn!
Cố lên ta ơi!
Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012
Chào em!
Có hơi muộn tí nhưng mà đừng hờn em nhé, bởi chị cũng có muốn vậy đâu!
Nhiều lúc ngồi trong phòng làm việc mà mắt cứ để bên ngoài, chán làm lại ngồi ngửa cổ nhìn lên khoảng trời xanh trong ngoài khung cửa sổ. Vớ cái điện thoại ngó ngó xoay xoay chụp cho được khoảng trời xanh với hàng cây cao vút, nắng vàng ngảy nhót phủ khắp nơi. Những lúc ấy chỉ muốn bỏ việc lê la khắp xó với ai đó.....Lực bất tòng tâm vì tháng này nghỉ quá nhiều rồi, phép cũng hết rồi. Đành ngồi ngắm trời vậy.
Nhớ em cồn cào. Xin lỗi em nhé! Em đã đi được nửa chặng đường rồi mà chị vẫn chưa gặp em. Chỉ là bữa giao mùa giữa hạ và thu, cũng là trốn việc chạy lướt qua một xíu, chính là bữa hoa bướm đó, cũng chỉ là có 30 phút đồng hồ mà thôi.
Hôm nay thì thỏa lòng nhé, chị dành cho em luôn cả ngày. Để hít hà cái không khí se se, để ngắm nhìn những bức tường rêu cũ, để sải bước trên con đường đầy lá vàng với những hàng cổ thụ, để em vờn nắng lùa gió vào mái tóc chị. Em đẹp lắm!
Tự bao giờ chị mới thấy em đẹp thế nhỉ? Ngày nhỏ mọi người hay hỏi chị thích mùa nào, mùa xuân hay mùa hạ? Ngày đó chị lơ mơ rằng xuân thì vẫn còn lạnh, hạ thì nóng. Nhưng vẫn cứ nói bừa rằng thích mùa hạ. Giờ nghĩ lại cái co ro của xuân và cái nhễ nhại của hạ thì chợt nhận ra rằng chị yêu nhất em. Chính em đã làm tâm hồn chị có chút gì đó mà xã nhà chị gọi là lãng mạn. Chính vì em mới có chuyện xã cúi rạp người trên phố chỉ để chụp cho chị đôi chân đang đá lá vàng. Có hâm không nhỉ? Hâm cũng được, vì em mà hâm mà!
Giờ, đôi chân của chị đã sưng phồng, người cũng mỏi nhừ. Nhưng chị vẫn hả hê vì bữa đó. Gặp em rồi vẫn mong gặp nữa. Đừng đi vội em nhé, đừng để cái rét buốt xâm chiếm cái cơ thế đã bắt đầu lão hóa, xâm chiếm cái tâm hồn nhuốm màu cơm áo gạo tiền của chị em nhé! Cám ơn em, Thu Hà Nội! Hẹn sớm gặp lại em! Yêu em!
Nhãn:
Cho ba mẹ
Google Account Video Purchases
Cửa Bắc, Ba Đình, Hà Nội, Việt Nam
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)