Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013

Hoa phương Nam

Có gì đâu nhỉ? Vẫn là hoa ấy, vẫn mùi hương ấy, vẫn màu sắc ấy chỉ có điều mọc trên đất phương Nam. Vẫn là súng, là sen, là bông bí đấy thôi, có điều súng sen hay bông bí không có cái rét phương Bắc, không có cái tê tái của gió mùa, không có cái xao xác hơi may của gió thu. Chắc vì thế hoa không đằm thắm dịu dàng như hoa Bắc mà rực rỡ khoe mình như cái nắng phương Nam.







Kể cả loài hoa mình không biết tên cũng vươn mình đón nắng thế này




Bất ngờ lớn nhất là loài hoa này. Hoa cứ vàng rực một góc trời, thả từng chùm từng chùm xuống.



thêm chú chim xinh nữa là có chút ý nghĩa rồi 




Một góc chùa Vĩnh Nghiêm đây



Muốn mang loài hoa này về trồng lắm nhưng không biết mua ở đâu cũng không có cách nào mang về được. Đành dặn lòng hẹn gặp lại lần sau. Chị sẽ mang em theo chị ra Bắc. Em sẽ hiểu thế nào là cái rét mùa đông, em sẽ nhớ nắng phương Nam đấy!



Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

Cho riêng mình

       Lâu lắm lắm rồi. Từ ngày chuyển nhà mới qua  Google, qua cái tết Quý Tỵ, qua sinh nhật con gái, sắp kỷ niệm ngày vào gông, xuân sắp qua, hạ sắp tới mà vẫn chưa viết được bài nào. Nói chung về độ lười thì chắc mình khủng khiếp nhất xã hội. Thế mà đi xem bói, thầy vẫn bảo mày không lười không chăm. Nếu hỏi xã chắc chắn phán câu "em lười lắm!". Tự biết mình lười là một điều tốt, nhưng tự biết sửa thì còn tốt hơn. Biết thế. Nhưng không đổi được. Lười nó trở thành cái bản tính thâm căn cố đế của mình, một phần nữa cũng là do mình co mình lại. Mình cổ hủ quá chăng? Sắp qua nửa cái đời người rồi. Cũng được gọi là già rồi. Có cần thay đổi không nhỉ?
       Hôm nay một ngày chán chường, mùng một tháng Ất Mão, ngày Đinh Sửu không thấy một tí sáng sủa nào cả, trời u ám mây mưa. Sáng ra đã phải  vắt chân lên cổ đưa con đi khám bệnh. Thế này có được gọi là đen không ? Năm mới đã qua tròn một tháng, năm nay hứa hẹn có nhiều thay đổi. Nhưng mà hoang mang lắm, chưa hiểu sẽ đi đến đâu. Đầu hiện giờ toàn tính với toán. Chán chả buồn nghĩ nữa. Vào đây viết mấy dòng cho nhẹ nhõm.
       Chúc mình may mắn!
       Cố lên ta ơi!

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012

Chào em!



    Có hơi muộn tí nhưng mà đừng hờn em nhé, bởi chị cũng có muốn vậy đâu! 
Nhiều lúc ngồi trong phòng làm việc mà mắt cứ để bên ngoài, chán làm lại ngi ngửa cổ nhìn lên khoảng trời xanh trong ngoài khung cửa sổ. Vớ cái điện thoại ngó ngó xoay xoay chụp cho được khoảng trời xanh với hàng cây cao vút, nắng vàng ngảy nhót phủ khắp nơi.     Những lúc ấy chỉ muốn bỏ việc lê la khắp xó với ai đó.....Lực bất tòng tâm vì tháng này nghỉ quá nhiều rồi, phép cũng hết rồi. Đành ngồi ngắm trời vậy.
     Nhớ em cồn cào. Xin lỗi em nhé! Em đã đi được nửa chặng đường rồi mà chị vẫn chưa gặp em. Chỉ là bữa giao mùa giữa hạ và thu, cũng là trốn việc chạy lướt qua một xíu, chính là bữa hoa bướm đó, cũng chỉ là có 30 phút đồng hồ mà thôi.

    Hôm nay thì thỏa lòng nhé, chị dành cho em luôn cả ngày. Để hít hà cái không khí se se, để ngắm nhìn những bức tường rêu cũ, để sải bước trên con đường đầy lá vàng với những hàng cổ thụ, để em vờn nắng lùa gió vào mái tóc chị. Em đẹp lắm!

    Tự bao giờ chị mới thấy em đẹp thế nhỉ? Ngày nhỏ mọi người hay hỏi chị thích mùa nào, mùa xuân hay mùa hạ? Ngày đó chị lơ mơ rằng xuân thì vẫn còn lạnh, hạ thì nóng. Nhưng vẫn cứ nói bừa rằng thích mùa hạ. Giờ nghĩ lại cái co ro của xuân và cái nhễ nhại của hạ thì chợt nhận ra rằng chị yêu nhất em. Chính em đã làm tâm hồn chị có chút gì đó mà xã nhà chị gọi là lãng mạn. Chính vì em mới có chuyện xã cúi rạp người trên phố chỉ để chụp cho chị đôi chân đang đá lá vàng. Có hâm không nhỉ? Hâm cũng được, vì em mà hâm mà!

    Giờ, đôi chân của chị đã sưng phồng, người cũng mỏi nhừ. Nhưng chị vẫn hả hê vì bữa đó. Gặp em rồi vẫn mong gặp nữa. Đừng đi vội em nhé, đừng để cái rét buốt xâm chiếm cái cơ thế đã bắt đầu lão hóa, xâm chiếm cái tâm hồn nhuốm màu cơm áo gạo tiền của chị em nhé! Cám ơn em, Thu Hà Nội! Hẹn sớm gặp lại em! Yêu em! 

























































Mẹ xin lỗi con trai con gái vì chưa viết được bài tổng kết quý nhưng đã vội viết bài này. Cũng chỉ vì...... sorry!


Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

Tiền ơi, vàng ơi....châu báu ơi......!

Biết nói thế nào nhỉ, bắt đầu từ đâu đây? Số là mẹ học tập quan điểm không cho các con có được cái gì đó quá dễ dàng, không cho các con hưởng thụ quá nhiều để các con tự phấn đấu, để các con hiểu rằng đồng tiền không dễ kiếm được, để các con phải biết tiết kiệm, biết trân trọng đồng tiền. Và sau này mẹ cũng sẽ dạy cho các con cách quản lý tài chính của mình bằng cách cho các con một khoản tiền nho  nhỏ và tự chi tiêu, tất nhiên là có sự giám sát của mẹ. Chính vì thế mà lúc nào mẹ cũng kêu không có tiền với các con. Lúc các con đòi mua thứ gì mẹ sẽ nói "để mẹ tiết kiệm tiền mua nhé " hoặc là "mẹ lấy tiền học của 2 anh em mua nhé", cũng có thể là "con mua nhiều như thế thì làm sao tiết kiệm tiền mua ô tô được". Không biết có phải vì mẹ luôn tiêm vào đầu các con thế hay không mà nhiều khi những phát ngôn của các con làm mẹ vừa buồn cười vừa thấy tồi tội. Hôm trước đi đón em bố mẹ thả anh ở hàng ốc trước, bố mẹ đón em rồi vào sau. Lúc vào ngồi rồi bác chủ quán kể với mẹ câu chuyện với TK. Bác hỏi:
- Nhà TK mới mua ô tô hả? ( Tại vì hôm đó bố mẹ đi ô tô)
- Không ạ, xe của chú Kiên ạ.
- Thế xe nhà TK đâu?
- Xe nhà cháu bán rồi.
- Sao lại bán?
- Nhà cháu hết tiền bán rồi ạ.
- Thế mua xe mới chưa?
- Chưa ạ, nhà cháu nghèo lắm.
Chàng trai lớp 1 của mẹ thế đấy. Nghe có thảm không?
Lại còn thế này nữa chứ, bình thường thấy chàng hay nhặt những hạt đá hạt cườm lấp lánh trang trí ở quần áo chơi, có khi áo của mẹ đính đá chàng còn vặt ra. Nhiều hôm về khoe mẹ rằng hôm nay con nhặt ở lớp được hạt này hạt nọ. Mẹ hỏi chàng:
- Con thích chơi hạt này à?
- Vâng
- Con nhặt hạt này làm gì?
- Để mang về cho mẹ.
- Cho mẹ làm gì?
- Đây là kim cương đấy mẹ, mang về cho mẹ giàu, mẹ đầy châu báu.
Ặc, trời ơi. Có cái này mà giàu thì mẹ là tỷ phú obama rồi. Áo mẹ bạt ngàn luôn con giai ơi.
Hôm qua, chiếc răng đầu tiên mà mẹ gìn giữ như con ngươi từ ngày con mọc răng đã ra đi. Cũng chính mẹ là người tiễn nó lên đường. Mẹ vứt nó qua mái nhà mình. Xong hai mẹ con nằm trên giường, con hỏi mẹ:
- Mẹ ơi sao lại vứt răng đi?
- Để cho con mọc răng mới.
- Mẹ ơi tại sao con xem phim mèo Oggy để răng trên gối, sáng ra răng biến thành cục vàng hả mẹ? Sao lại thế hả mẹ?
Mẹ tảng lờ đi câu hỏi của giai, mẹ hỏi:
- Thế con có muốn để răng lên gối mai nó biến thành cục vàng không?
- Có mẹ ạ. Biến thành cục vàng để mẹ có nhiều tiền, mai con gãy hết răng thì biến thành nhiều cục vàng để mẹ có nhiều tiền.

Một chiếc răng sắp đi đời đồng nghĩa với việc mẹ sắp có thêm một cục vàng



Giời ơi, đã ám ảnh tiền vàng thế đấy. Không hiểu điều này có lợi hay có hại cho con đây nhỉ? Mẹ sẽ cố gắng điều chỉnh theo hướng tích cực.
Túm lại là mẹ muốn giai của mẹ sau này có trách nhiệm với đồng tiền, biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Đơn giản thế thôi!

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2012

Chim trời, cá nước.

Chim thì chỉ trên trời thôi nhé. Đừng có mà nhúng người ta xuống nước thế này




Đừng có mà làm người ta sợ





Cũng có lúc chim cao hứng chơi trên bờ thế này






Có kém gì cá đâu


Có lúc chim cũng xuống nước đấy chứ, cũng sợ sệt



nhưng mà vẫn cười được, tươi là đằng khác




Ấy thế mà có người làm hỏng hết cả, làm kỳ nghỉ của chim toàn nước mắt. Chim là phi công lái máy bay mà, làm sao mà xuống nước được, chỉ trên trời thôi. Đừng so sánh với cá nhé. Đừng có thấy cá  vẫy vùng thế này mà mang chim ra đánh đu nhé.


























Thử lên trời xem mèo nào căn mỉu nào nhé!