Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

Khai bút xuân 2012

Chắc chả có ai khai bút vào cái thời gian này đâu nhỉ, chỉ có những kẻ lười nhác mới chờ tới giờ này mà động thủ. Kể cũng hay, hôm nay 14-2. Thật tình cờ. Nhưng không kể lể chuyện yêu đương đâu nhá, vì giờ tình yêu đã thành cố hữu rồi, khó lay chuyển lắm. Cũng muốn tạo chút gì đó lãng mạn nhưng lực bất tòng tâm, lằng nhằng một mớ dây dợ. Thôi thì cứ để nó trong lòng vậy, đến một thời điểm nào đó nó sẽ bùng phát sau.
Hôm nay là những chuyện linh tinh lang tang của con trai con gái. Cả hai đều lớn rồi, mẹ cũng nhàn rỗi hơn nhiều rồi. Nhưng mà ngược lại suốt ngày đi phân xử hai bạn. Mẹ có một cách thế này. Nếu nghe thấy hai đứa chuẩn bị có chiến sự mẹ sẽ nói " hai anh em chơi với nhau phải tự biết chơi, nếu một trong hai đứa khóc là mẹ sẽ bắt cả hai anh em úp mặt vào tường". Chỉ cần nói xong câu đấy, cái đứa không khóc lập tức ngừng ngay chiến sự, đứa khóc bù lu bù loa sẽ im thít. Hihi, đấy là một trong 36 kế của mẹ đấy. Chẳng phải phân xử gì cho đau đầu, tự biết dung hòa mà chơi với nhau
. Nói là nói vậy thôi chứ mẹ thỉnh thoảng mẹ vẫn phải làm trọng tài, không thất nghiệp được.
Sang năm mới này là anh TK chuẩn bị đi học lớp 1. Anh thì lúc nào cũng háo hức vào lớp 1, vì anh nghĩ học lớp 1 là người lớn rồi, được học cùng các anh chị. Anh nhìn các anh các chị đạp xe đi học hoặc đi xe vé tháng anh thích vô cùng. Chưa gì đã bảo mẹ mua cho anh cái xe đạp giống của các anh lớn để con đi học. Được cái mẹ nhồi nhét cho anh cái ý thức rằng đi học là điều đương nhiên nên mẹ cho anh đi học bất cứ lớp học gì anh đều hớn hở. Tuần vừa rồi anh bắt đầu đi học lớp tập viết chữ đẹp. 
- Mẹ ơi, con đi học thế này con nhớ em lắm.
- Uh, con đi một lúc rồi con lại về với em mà.
- Mẹ ơi, em ở nhà có nhớ con không?
- Có chứ.
Đấy, vừa biết là đi học mà không có em đã hỏi thế. Thế mà ở nhà suốt ngày trêu em khóc làm mẹ điên cả đầu
. Chẳng biết tình cảm được mấy phút.
Còn một chuyện này nữa, có thể là quan điểm của anh. Hôm tết anh nhìn thấy ông ngoại đốt củi nấu bánh chưng về anh kể với mẹ
- Mẹ ơi, ông ngoại có nhiều củi lắm, ông đốt lên. Ông là thổ dân đấy.
Mẹ ngạc nhiên hỏi:
- Sao ông lại là thổ dân?
- Ông đốt củi mà. Thổ dân đốt củi, vẽ mặt, nhảy.
Ôi giời ôi, ý anh là thổ dân thì đốt lửa, vẽ lên mặt và nhảy xung quanh đống lửa. Anh hay xem trong mấy bộ phim trên HBO, Cinemax như thế. Còn thực tế ngoài đời anh chưa thấy ai đốt củi thế bao giờ, nên anh nghĩ ông là thổ dân. Mẹ cố nín cười nghiêm túc hỏi anh:
- Thế bà ngoại có phải thổ dân không?
- Không, bà ngoại không đốt củi mà.
- Thế nhà mình có phải là thổ dân không?
- Không, chúng mình là người mà. Nhà mình đun bếp gas.
chết cười với anh. Cô em thì gọi đấy là dân tộc sổ xố. Hóa ra là cô nghe trên chương trình du lịch, người ta gọi là dân tộc thiểu số thì cô nghe thành dân tộc sổ xố. Hay tại vì ông nội cô hay đề đóm nên cô tưởng tượng ra dân tộc sổ xố nhỉ
?
Cũng là hội chứng HBO, Cinemax nhưng cô em lại có thiên hướng tình cảm lãng mạn. Hôm nọ cô quay ra bảo mẹ: em yêuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu........! Giọng cô chu dài ra, mỏ chẩu ra rồi cô vồ vập đến bên mẹ, hai tay túm chặt cái mặt mẹ. Mẹ chưa kịp hiểu mô tê gì thì cô đặt ngay nụ hôn dài bất tận lên môi mẹ. Vừa hôn cô vừa ngoáy ngoáy cái đầu và hôn thật lâu như hai kẻ yêu nhau đắm đuối. Một vài lần bị thế mẹ mới hiểu, hóa ra cô xem phim thấy họ yêu nhau và bảo em yêu rồi hôn đắm đuối, thế là cô thực hành luôn với mẹ. Từ đấy về sau cứ thấy cô hô em yêu là mẹ quay mặt đi hoặc lấy tay bụm môi lại để tránh nụ hôn nồng nàn của kẻ cuồng hôn
. Mẹ bảo cô, con ra hôn ba kìa. Nhưng cô nhất quyết từ chối, cô sợ bộ râu của ba làm cô đau mà, còn lâu mới hôn nhé.
Từ thời đi học mẹ đã biết câu nhất quỷ nhì ma rồi, cũng đúng thôi, mẹ cũng thế mà. Nhưng đến bây giờ mẹ mới biết thứ 3 học trò là từ thủa mẫu giáo chứ không phải khi là học sinh. Hôm vừa rồi mẹ đi đón hai anh em đi học về, thấy áo em lem luốc màu xanh mẹ hỏi:
- Sao áo con lại xanh hết thế kia?
- Con nằm lên màu.
- Sao con lại nằm lên màu, con nằm ở góc à? ( 
đang cảm thấy thương con bị nằm ở góc chỗ để màu)
- Không ạ. Con nằm lên cô không nhìn thấy.
- Sao cô không nhìn thấy.
- Cô đi rồi, các bạn cứ dậy lấy màu, con cũng lấy màu, sau con nằm lên để cô không nhìn thấy.
- Thế cô không mắng à?
- Cô không nhìn thấy mà mắng.
- Con lấy màu để làm gì?
- Để con vẽ. Các bạn cũng thế.
Thứ ba học trò đấy, mới tí tuổi đầu mà đã bày trò rồi, buồn cười quá mà chẳng dám cười vì sợ con tưởng mẹ ủng hộ
. Chắp nối đoạn hội thoại thì mẹ cũng hiểu ra vấn đề, là thế này buổi trưa khi các bạn ngủ rồi cô sẽ đi xuống phòng ăn ăn cơm. Các bạn giả vờ ngủ lúc đó thôi, cô đi cái là dậy tranh nhau bút màu. Không biết giấu ở đâu nên cho xuống dưới người nằm đè lên cho cô không nhìn thấy. Lại còn các bạn cũng thế nữa, đưa các bạn ra để có lý do chính đáng đây mà. Đúng là tâm lý đám đông. Đừng có nói người lớn đầu tư vàng theo đám đông nhé
.
Thôi lua sua với các bạn thế thôi. Còn entry bốn tuổi của con gái nữa. Lại nợ nhé

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2012

Bay đêm

Mãi cho đến hôm giao thừa dương lịch vừa rồi mới thực hiện được chuyến bay đêm mong ước. Hai chúng tớ chờ cho hai vệ tinh do thám ngủ say, lò dò dậy mặc quần áo, vai khoác súng, vai khoác chân máy chúng tớ lọ mọ lên đường. 
Ấy là khi mọi người đã nằm trong chăn ấm nệm êm, tiếng ngáy đã đều đều khe khẽ, ấy là khi chẳng ai muốn giũ bỏ cái chăn bông sực hơi ấm trong khi ngoài trời có mấy độ c, ấy là khi chuẩn bị bước sang năm mới chúng tớ mới thực hiện được ước mơ chúng tớ hằng ấp ủ ( à quên tớ hằng ấp ủ, kẻ kia chỉ là bất đắc dĩ mà thôi) - đi chợ hoa đêm Quảng Bá.
Cứ nghĩ rằng vào cái thời điểm này phố hoa cũng vắng vẻ rồi, chụp xong thì ra chợ đêm vừa đúng lúc chợ họp. 
Ai ngờ.............1AM : Hà nội, điểm hẹn phố và hoa đông nghịt người. Cũng len lỏi, cũng chen chúc chụp được vài tấm. Mọi người nhìn vào lại tưởng phóng viên đi tác nghiệp nên cũng nhường nhịn đôi chút vì thế cũng có được xíu xiu thành quả. 
2AM: chợ hoa Quảng Bá. Chụp cảnh thì còn lấy chân ra mà lình xình được chứ chụp những người bán hoa ở chợ họ thấy mình lôi chân máy ra cái họ quay ngoắt đi, thế là lôi chân ra mà làm gì. Mà khổ nỗi chụp đêm mà không lôi chân ra thì chụp làm sao
. Kết quả: zero.
3AM: Vòng xoáy cầu Chương Dương. Chỗ này ban ngày đố ai dừng lại được. Nhớ lại có lần hứa đưa ông lão lên cầu chụp bức phơi sáng nên cố dừng lại chụp. Tiếc là lúc ấy 3AM nên xe cộ thưa thớt, lèo tèo vài mống. Đành chụp tạm vài bức cho có.
3:30AM: giữa cầu Chương Dương. Phải liều lắm mới đứng giữa cầu choẹt đấy
, cầu rung ầm ầm. Cấm dừng xe trên cầu, có ai học luật giao thông chưa nhỉ?????? Thế mà tớ dừng xe giữa cầu, chạy ra giữa hai làn xe quýnh quáng chụp đại vài cái, bên này xe vụt qua, bên kia xe vọt lại, hú cả hồn. 
Thoai thế là xong ước mơ phượt đêm chụp chợ hoa. Còn ước mơ gì nhỉ để lôi ông lão đi???????? Từ cái máng rách đến cái máng lành, đến lâu đài, đến hoàng hậu..............hihi. Thôi. Lão mà tức cho mình về cái máng rách thì mệt

lan gì đây nhỉ

Chùa Cầu Hội An



Xe hoa


Long phụng xum vầy
, cái này là do tớ bịa hehe


Cái này trông như bông lúa, được làm từ những cái đó



Bất chợt gặp đôi bạn trẻ, bắt được khoảnh khắc bạn gái tựa đầu vào vai bạn trai. Trông thật  nên thơ, giống như mình đang đọc bài thơ nào đó về tình yêu.


Cảnh này có nhiều lắm rồi nhưng mình vẫn chụp, vì nó là của riêng mình










Chợ đêm Quảng Bá. Được vài bức hình hiếm hoi


Bà cụ cầm đèn đi soi từng hàng hoa để mua


Cụ trả tiền hoa

Vòng xoáy cầu Chương Dương


Giữa cầu. Ban đầu chỉ đứng bên lề chụp, không dám ra giữa

Xe cứ vèo vèo thế này

Nhà em còn mẹ già con nhỏ, các anh cho em chụp một phát rồi em về
. Giữa đường nhé


Xong chỗ này về đến nhà cũng 4AM, chúng tớ lăn ra ngụ đến trưa hôm sau