Thứ Ba, 7 tháng 12, 2010

Bon chen

Thấy thiên hạ rầm rầm đi vườn cải ta cũng bon chen vườn cải
. Dưng mờ................ nắng quá, sợ sổ mũi viêm họng nên ta mau mau lướt ( ta vốn sổ mũi kinh niên khi vào mùa mà)
. Thấy thiên hạ đi còn mang cả khăn , cả áo, cả mũ, cả váy đi làm đạo cụ mà ta chả có gì, kể cũng tiếc, biết thế ta bảo Mama kiêm osin tận tụy chuẩn bị cho ta thì tha hồ mà chụp. Thôi thì có thế nào ta diễn thế ấy, dù sao cũng là cây nhà lá vườn
.

Mới xông vào vườn cải ta đã hít hà thế này

Huong hoa


Lần đầu nhìn thấy hoa cải, cũng phải thử xem vị của nó thế nào chứ nhỉ

Hoa cai 2010 055


Anh giai nhớn nhà ta thấy hoa cải đẹp cũng đòi bon chen. Mama hay kêu ta là: sau này con gái lấy chồng nhớ mua cho ba chai rượu giả nhé

Hoa cai 2010 012


Còn ông anh giai kế ta thì cứ tung ta tung tăng, thoắt ẩn thoắt hiện nên chả chụp được kiểu nào ra hồn. Chỉ có con ong chăm chỉ này bị bắt dính
Hoa cai 2010 046


Kể ra thì ta hun cũng đắm đuối đấy chứ
mặc dù lúc đấy ta không thích. Ta đang chạy chơi trong vườn với ông anh thì bị bắt lại và bắt hôn, đây là do ta nhỏ chứ không ta mà lớn rồi ta sẽ kiện Mama vì tội cưỡng ép trẻ em đấy
.

Hoa cai 2010 041


Nhưng thôi, dù sao thì cũng giả lả tí không thì tối về có muốn ị hay tè mama lại giở bài dỗi không đưa ta đi thì toi

Hoa cai 2010 044


Tại sao hoa đẹp thế này mà có kẻ cứ sùm sụp cải mũ, thêm cái khăn che mặt thì thành phụ nữ Palestin rồi

Hoa cai 2010 031


Hoa cải có bấy nhiêu thôi, nửa tiếng xong xuôi ta lại lượn Lăng Bác. Chỉ tiếc là ta đi đúng giờ nghỉ nên chỉ lượn lờ bên ngoài mà không vào được ao cá
, lần sau nhất định sẽ vào bằng mọi giá, hứa nhé!



Giờ mới lộ diện ông anh quý hóa. Ông anh trong một ngày bị cả ông cả bà gọi ra xử lý thế này:
Ông: TK, xuống đây

TK: Cháu đang tô màu mà.
Ô: xuống đây ông dạy.
TK đi xuống
Ô: sao lại làm thế này, bg xử lý thế nào? Úp mặt vào tường hay đánh đít?
TK: đánh vào tay 2 cái
Ô: xin lỗi ông chưa
TK: con xin lỗi ông ạ, lần sau con k thế nữa!
Ô: nhớ chưa, lần sau không được làm thế nhé.
TK: vâng ạ
Chú thích: " Làm thế này" là vứt khăn mặt của ông vào bồn cầu rồi đổ xà phòng lên. Đúng là bó tay.com
Bà: TK sang đây, tại sao làm thế này. Ai cho con sang đây? Ai cho con nghịch của bà? Sang lúc nào?
TK: lúc nãy
Bà: lần sau có được sang đây nghịch không?
TK: không ạ
Bà: xin lỗi bà chưa?
TK: con xin lỗi bà lần sau con không thế nữa.
Chú thích: "Nghịch thế này" là sang phòng thờ bẻ hương của bà, lấy cốc nước trên bàn thờ cụ đổ vào 2 cốc nến làm buổi sáng bà tụng kinh thắp nến mãi không được. Đúng là  cha mẹ sinh con trời sinh tính
.
Đi vào Lăng Bác còn uốn éo thế này đây

Hoa cai 2010 067


Còn câu chuyện giữa ba mẹ về ta thế này:
Ba: sau  này thằng nào yêu được TA sướng lắm đây

Mẹ: thế thì con mình mới khổ

Ba: thế thằng đấy mới sướng
.
Sướng khổ là thế này, vì ta quá ngoan ngoãn( trộm vía), quá tự lập, tự lập đến nỗi nhiều khi mama co muốn làm gì cho ta cũng không được nên ba nói ai yêu ta sẽ sướng. Còn mama lúc nào cũng lo con gái có số phận như đa số phụ nữ Việt Nam nên lo ta khổ
. Hỡi những đấng nam nhi hiện nay từ 3 tuổi trở lên! Có ai muốn sướng thì đăng ký sớm đi nhé
Chú ý: không tuyển phi công trẻ, tuyển phi công trẻ để bây giờ ta về giặt tã cho à


Hoa cai 2010 070


Ta ăn ta chơi cũng nhiệt tình lắm.
Ice Cream


Ta ngã cũng chẳng cần ai kéo lên, vẫn cười như mùa thu tỏa nắng
Hoa cai 2010 124


Hoa cai 2010 142



Hoa cai 2010 156



Hoa cai 2010 157



Anh em




Hoa cai 2010 166



Hoa cai 2010 164


Chơi chán ta đi cafe, ta bảo mama: mẹ ơi con không uống nước cam đâu, con uống cafe

Hoang Hau


Cô bạn người nước ngoài kia cứ nhìn anh em ta, rồi đưa tay vẫy. Anh của ta nói hê lô gì đấy, một lúc sau cô bạn lấy bút và giấy của mẹ hí hoáy viết rồi mang cho anh của ta, thư tình chăng? Chả lẽ mình sẽ làm bà cô bên chồng sớm thế? Mà ta cứ lăn tăn, sao đến giờ mà cô bạn kia vẫn ngậm ti giả nhỉ

Friend


Xong xuôi vụ hê lô và bái bai của anh giai, ta lại lên chùa thắp hương lễ phật
Lay cu



Hoa cai 2010 105


Chẳng hiểu có phải anh em có cùng dòng máu nên cùng suy nghĩ hay không mà ta và anh cùng khấn: lạy cụ cho con 2 kẹo mútttttttttt. Sau khi mama hỏi lại là khấn thế nào thì lại cùng khấn: lạy cụ cho con hay ăn chóng lớn, thông minh học giỏi, nghe lời ông bà bố mẹ...
Ông này đang ngồi tơ tưởng không biết tối nay có được 2 kẹo mút không đây? Hà hà

Hoa cai 2010 068

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

Baby in the box


"Baby in the Box" - Photo by Chick Harrity

Thưa quí vị và các bạn, vào ngày 21 tháng 5 năm 2005, tại Khách sạn Ritz – Carlton ở Washington D.C, một buổi lễ do White House News Photographer’s Association, xin tạm dịch là Hiệp Hội Phóng Viên Ảnh Tòa Bạch Ốc, tổ chức, nhằm vinh danh và trao tặng giải thưởng “Thành Tựu Một Đời” cho nhiếp ảnh gia nổi tiếng Chick Harrity, người được đánh giá là có công và ảnh hưởng lớn lao đối với báo chí tại Hoa Kỳ cũng như trên toàn thế giới.


Nhiếp ảnh gia Chick Harrity
Trong buổi lễ vô cùng trọng đại này, có một người đã thay mặt toàn bộ giới báo chí và Hiệp Hội Phóng Viên Nhiếp Ảnh tòa Bạch Ốc, và trước sự chứng kiến của tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush, cùng với gần 1000 quan khách tham dự, đã vinh dự trao tặng giải thưởng cao quí này cho nhiếp ảnh gia Chick Harrity, là thiếu nữ gốc Việt, có tên Nhanny Heil và tên Việt Nam của cô là Trần Thị Hết.

Người thiếu nữ này chính là em bé gái trong bức hình “Baby In The Box: Em Bé Trong Chiếc Hộp Giấy” mà ông đã chụp vào năm 1973, khi làm việc tại Việt Nam.


Nhiếp ảnh gia Chick Harity nhận giải thưởng từ tay Nhanny Heil (tức cô trần thị Hết - Em bé trong chiếc hộp giấy)
Tấm ảnh trắng đen nổi bật hình ảnh một em bé gái nhỏ nhoi, mặc phong phanh chỉ độc nhất chiếc áo trên người, nằm trong cái hộp giấy bằng các tông, tay em thò ra bên ngoài như đang nắm lấy tay anh trai của mình, cũng nằm co quắp bên cạnh chiếc hộp ấy, và cái bát ăn xin thì để bên cạnh.

Cả hai nằm trên nền gạch của đường phố Sàigòn lúc bấy giờ… 32 năm sau, từ miền Bắc California, người nhiếp ảnh viên vẫn còn nhớ rất rõ mọi chuyện. Chúng ta hãy nghe ông thuật lại:

"Khi tôi làm việc cho Association Press, và được giao nhiệm vụ chụp hình trao trả tù binh, khi tốp người lính Mỹ cuối cùng được trao trả, năm đó là 1973, hình như tháng hai thì phải. Tôi còn nhớ ngày tôi chụp tấm hình đó là ngày tôi được lệnh đến Dinh Độc Lập để chụp buổi họp báo của tổng thống Thiệu vào buổi sáng. Người tài xế chở tôi tới Dinh Độc Lập, khi xong việc, tôi trở về thì đường phố kẹt xe quá, tôi quyết định đi bộ về văn phòng của AP nằm ngay đường Nguyễn Huệ và Lê Lợi trong một tòa nhà lớn cùng với NBC…gần đó là nhà hàng, các cửa tiệm…Vì văn phòng của tôi nằm cuối cùng của tòa nhà nên tôi đi vòng phiá sau cho tiện…

Và trước khi tới cái góc nhà, đối diện với tòa nhà, là khách sạn Continental, có rất nhiều trẻ con xin ăn, có quá nhiều trẻ em mồ côi…

Tôi bắt gặp một hình ảnh vô cùng thương tâm trên đường: một em bé gái nhỏ bé đang ngủ, nằm bên trong chiếc hộp giấy bằng carton, bên cạnh chiếc hộp là đứa bé trai, lớn hơn một tí, nắm lấy tay của em gái mình thò ra, nằm co quắp, và chiếc tô dùng để ăn xin bên cạnh... Ánh sáng hoàng hôn hắt xuống thật tuyệt vời ..

Tôi vô cùng xúc động và lấy ngay chiếc máy ảnh Leica của mình với ống kính 50 li, chụp chừng 6 hay 8 tấm gì đó, rồi vào văn phòng ngay vì tôi rất vội phải đi công tác ở Đà Nẵng. Tôi giao cho họ và nói đây là phim chụp họp báo và đây là cuốn phim chụp trẻ em xin ăn đường phố… 10 ngày sau, khi tôi từ Đà Nẵng trở về, một tấm biển có gắn hàng chữ đùa nghịch “No More Orphan Pictures” [được để ở bàn tôi], bởi vì tấm hình đó khi AP phổ biến thì trở thành “tin nóng hổi”- Breaking News Story cho các báo chí và các đài phát thanh ở Mỹ, đặc biệt là ở New York…"
khi được hỏi tại sao tấm hình đó lại làm cho mọi người ở Hoa Kỳ hết sức chú ý đến các em mồ côi ở Việt Nam, nhiếp ảnh gia Chick Harrity kể tiếp:

"Chuyện là như thế này, khi tấm hình đó được gửi về New York, mọi người đều rất thích, bởi vì nó không giống những hình ảnh khác và nó được đăng trên tất cả các báo chí ở Hoa Kỳ và rất nhiều người đã liên lạc tới AP của chúng tôi để hỏi xem có cách nào nhận hai em bé đó làm con nuôi…

Các báo chí thì viết thư cho AP chúng tôi ở Sài gòn đề giúp xin địa chỉ của em bé đó. Họ cho biết rằng, có rất nhiều, rất nhiều gia đình muốn giúp đỡ và nhận hai em bé đó làm con nuôi. Chính vì thế mà tôi phải làm sao tìm lại được hai em bé đó…

Lúc bấy giờ, có vài người Việt Nam làm việc trong phòng tối, tôi đưa cho họ bức hình và thuật lại mọi chuyện. Chỉ hai ngày sau, họ đã dễ dàng tìm ra gia đình của em bé này vì có nhiều người ăn xin ở gần chúng tôi làm việc lắm.

Khi gặp mẹ của em bé, bà cho biết chồng bà là một người lính đang đi chiến đấu. Bà có 5 đứa con trai và em bé trong chiếc hộp giấy là con gái út. Vì hoàn cảnh vô cùng nghèo khổ, lương chồng không đủ nuôi 7 miệng ăn, nên các con bà phải đi ăn xin trên đường phố. Tên của em là Trần thị Hết…

Tôi đã thuật lại mọi chuyện và cho bà biết rằng có những gia đình ở bên Mỹ rất muốn nhận hai em bé trong bức hình làm con nuôi. Nhưng bà từ chối ngay lập tức, bà nói rằng cho dù hoàn cảnh khó khăn đến thế nào đi chăng nữa, bà phải giữ cho bằng được tất cả các con bà dưới một mái nhà. Và bà đã làm như thế..."

"Khi tôi rời Việt Nam, tôi không bao giờ ngờ rằng sau này em lại được một gia đình người Mỹ nuôi…Mười năm sau, tôi không còn làm việc cho Association Press nữa và trở thành phóng viên cho tòa Bạch Ồc thì một hôm, người bạn của tôi trong AP cùng làm việc ở Sài gòn, gọi điện thoại báo rằng cô bé trong chiếc hộp giấy mà tôi chụp hình năm xưa sẽ có mặt tại tòa Bạch Ồc để gặp tổng thống Reagan và mọi người sẽ sắp xếp cho tôi để gặp lại cô bé đó.

Đó là buổi đầu tiên tôi gặp lại cô bé ấy và biết được rằng cô được gia đình bà Evelyn Heil nhận làm con nuôi từ năm 1974, khi em đến Houston chữa bệnh tim do một tổ chức từ thiện đem em sang từ Việt Nam…

Khi tôi gặp em lúc bấy giờ, trông em thật là bé nhỏ so với độ tuổi 12… Tôi trao cho em bức hình tôi chụp năm xưa nhưng em làm moị người và tôi rất ngạc nhiên vì em từ chối nhận và rất là giận dữ…Tôi không hiểu vì sao như thế… rồi thời gian trôi qua, trong lòng tôi cứ tự hỏi về điều này…

Mãi cho đến ngày hôm nay, sau 32 năm, kể từ ngày tôi chụp hình ấy, tôi mới thực sự giải tỏa được, thì ra hồi ấy, trong trí óc ngây thơ của em, em sợ rằng nếu có ai nhìn thấy bức hình ấy, thì họ sẽ bắt em trả về Việt Nam…Hôm nay, người thiếu nữ trao giải cho tôi đã hoàn toàn khác…"

Giải thưởng "Thành Tựu Một Đời"
Chick Harrity – người nhiếp ảnh gia nổi tiếng, đã có gần 50 năm trong nghề, với 16 năm làm trong Associations Press, 10 năm làm Trưởng Phòng Nhiếp Ẳnh của U.S. News và World Report và 33 năm chụp hình cho tòa Bạch Ốc. Ông đã chụp rất nhiều hình qua nhiều đời tổng thống như John Kenney, Lyndon Johnson, Richard Nixon, Gerald Ford, Ronald Reagan, George Bush, Jimmy Carter, và Bill Clinton, những tấm hình của ông đều mang nhiều ý nghĩa và đi vào lịch sử.

Khi được trao giải cao quí "Thành Tựu Một Đời”, ông đã trả lời Hội Phóng Viên Ảnh tòa Bạch Ốc rằng tất cả những tấm hình ông ghi lại trong 50 năm qua, mặc dù có giá trị đến đâu chăng nữa, đều không làm ông vui nhất và thích nhất là tấm hình “Baby In The Box” – Em bé trong chiếc hộp giấy. Vì thế, trong buổi lễ trao giải này ban tổ chức đã dành cho ông một sự bất ngờ… Ông kể lại giây phút ấy:

"Khi tôi đứng ở trên sân khấu cùng với tổng thống George W. Bush, tôi nghe vị chủ tịch của Hội Phóng Viên Nhiếp Ảnh tòa Bạch Ốc nói với tổng thống Bush rằng. “Đừng di chuyển, hãy đứng yên!” Thông thường thì ai mà nói như thế với vị tổng thống kiểu đó…

Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra đây..và bỗng nhiên tôi nghe tiếng của người điều khiển chương trình xướng danh tên tôi cùng với bức hình, và người đại diện trao giải là Nhanny Heil, cô bé trong bức hình năm xưa..

Tôi vô cùng bàng hoàng và xúc động…nước mắt dàn dụa trên mặt tôi... Cuộc hội ngộ diễn ra vô cùng bất ngờ…Tất cả mọi người có mặt hôm đó đều rơi lệ, ngay cả tổng thống Bush cũng vậy…

Sự kiện Trần thị Hết Nhanny trao giải cho tôi làm cho tôi càng tin tưởng rằng: đây là bằng chứng mà bức hình của tôi đã làm thay đổi một cuộc đời và hy vọng rằng sẽ có những trường hợp khác tương tự như thế… "

Đọc xong bài thấy lòng cứ nằng nặng thế nào ấy mặc dù cái kết của nó rất có hậu và có hậu hơn rất nhiều đối với cả nhà nhiếp ảnh và cả nhân vật trong ảnh so với tác phẩm " Kền kền chờ đợi" của Kenvin Carter




Chả lẽ con người ta có thể nhanh quên đến thế sao? Chả lẽ cô Trần Thị Hết không nhớ rằng có một bà mẹ mặc dù nghèo khổ vẫn không cho con sao? Chả lẽ cô không biết rằng mỗi giây phút có biết bao đứa trẻ bị sinh ra và vứt ở cổng chùa, ở bệnh viện, ở bất cứ nơi nào có thể. Và niềm hạnh phúc có mẹ của cô cũng không đủ để cô dám quay về VN hay sao? Ôi cám dỗ vật chất..........
Đọc đến đoạn cuối vẫn mong bài dài ra để biết hiện nay cô Hết ra sao, cuộc sống thế nào, cô có quay lại VN với mẹ và các anh không, suy nghĩ hiện tại của cô ra sao, có giống năm cô 12 tuổi không.......... Vẫn muốn xem nhân tình thế thái thế nào, hay mình đã quá cổ hủ lạc hậu ???????....................Nhưng mà chắc mãi mãi chỉ là câu hỏi thôi..........haizzzzzzzzzzzzzz


Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

Xe đạp ơi


Quà trung thu năm nay cho con gái là một chiếc xe đạp. Vì em đến tuổi đi xe được rồi nên cũng phải sắm sang cho em thôi. Nhà có mỗi cái xe của anh, thỉnh thoảng em cũng nhờ vả tí tí nhưng mờ hễ động vào là ông anh ì èo đòi lại. Khổ thân em, chả mấy khi được thảnh thơi mà cưỡi ngựa sắt thế này

DSC_1671



DSC_1691