Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

Tết âm lịch 2010 - Trộm lần 1


Oài, hôm nay tranh thủ mama tổng quản đi vắng, chui vào xem thế nào. Kể ra thì cũng được, không chê trách gì mình, chứng tỏ mình còn ngoan lắm, có khi mình phải nghịch thêm tí nữa, đánh em thêm tí nữa mới được

khẽ thôi không mama về mà biết được tớ lại bị úp mặt vào tường ngay đấy. Ngó qua  ngó lại thấy mama lười quá, tết qua cả tháng rồi mà vẫn chưa có entry nào cập nhật, thôi để tớ cập nhật cho nhé.
Hai ba tết: Buổi sáng bà dậy sớm làm cơm thắp hương. Vì ngày này bà thường cúng đơn giản nên mama vẫn được ngủ không phải lọ mọ làm cỗ ( thế là sướng vô cùng tổ quốc ta ơi roài, còn ca cẩm cái gì nữa), có điều dậy sớm hơn papa chút để cho 2 chúng tớ ăn uống và chuẩn bị đồ đac nữa( thế mà vẫn còn hậm hực tỵ nạnh với papa, kêu là kiếp sau ko làm con gái nhất định làm con giai, he he đúng là sướng ko bit đường sướng - con gái được chiều chuộng con giai chỉ theo đuôi thôi khổ lắm, như tớ đây này sau chắc theo đuôi dài dài
)
Chả bit thủ thỉ gì với papa mà lúc cả nhà chuẩn bị xuất phát về quê ăn giỗ cụ ngoại thì mama lại bảo bà là mama ko đi, nghe lỏm thấy bảo là đi tác nghiệp gì đó. Tác nghiệp là gì nhỉ, sao mình chưa nghe nói bao giờ
?Tối về phải hỏi bà nội mới được. Nhưng mà tớ đoán là chả phải tác nghiệp tác nghiếc gì đâu, chắc ngại về quê nên trốn.
Chiều về nhà papa hỏi tổng quản: thế hôm nay tác nghiệp ở đâu, chắc tác nghiệp ở bà ngoại chứ gì? Mama chỉ cười không nói. Thế thì chuẩn quá còn gì, xem đây này, không ở bà ngoại thì ở đâu, trốn đi với em , không cho mình đi, chán quá đi mất.

23 tết



23 tết



23 tết



23 tết



23 tết



23 tết





23 tết



23 tết



Nhà bà ngoại 23 tết



Tet Canh Dan 2010 279


Hai chín tết: từ hôm nay mới bắt đầu tết của tớ
. Papa mama cho tớ đi sắm tết, và cái lệ đã thành quen là kiểu gì cũng phải cho tớ thăm cụ rùa không thì tớ ỉ ôi lôi thôi chán.
Lên xe, tranh thủ papa không để ý tớ mượn luôn cái kính đeo liền, tớ vốn thích kính mà tổng quản không chịu mua cho nên hễ thấy kính ở đâu là tớ vớ ngay bất kể của già trẻ gái trai




Tet Canh Dan 2010 352





Tớ trèo lên núi Ngọc Sơn
Tet Canh Dan 2010 355


Chờ mãi mà chả thấy cụ rùa nổi

29 tết


Hướng dẫn viên của tớ
Tet Canh Dan 2010 382


Tớ phải nhờ hướng dẫn viên sờ vào con mèo rồi mới dám sờ đấy, sợ quá

29 tết



29 tết


Phố phường ngày tết là đây
Tet Canh Dan 2010 384


Một con chim lạc đàn giữa bầu trời Hà Nội
Tet Canh Dan 2010 386


Nghe trộm tổng quản nói đường phố ngày này đông nhưng ko đông lắm vì mọi người về quê hết, không bị tắc đường, mong sao ngày nào HN cũng rộng rãi thế!
Phố hàng Đào:
Tet Canh Dan 2010 389


Hàng Đường
Tet Canh Dan 2010 392


Hàng Mã dẹp quá,giá như ngày nào mình cũng được đi chơi thế này
Tet Canh Dan 2010 396



Tet Canh Dan 2010 404



Tet Canh Dan 2010 399


Nhà tớ cũng nhiệt tình lựa chọn
Tet Canh Dan 2010 405


Còn tớ ư, tớ thích ông này. Mẹ ơi mua cho con ông này, về con dọa em!

Tet Canh Dan 2010 416


Phố Lương Văn Can:Mặc dù tổng quản dặn cậu là bế tớ đi thật xa để tổng quản mua đồ chơi mừng tuổi 2 anh em hôm mùng 1 nhưng tớ vẫn nhìn thấy. Cậu thấy thế liền rủ tớ đi ăn kem, thế là tớ quên hết nhiệm vụ

Tet Canh Dan 2010 424


Kể ra thì tớ cảm thấy sao mà tớ đeo kính trông đẹp giai quá, ôi tớ ngưỡng mộ tớ quá, show thêm cái kính của tổng quản nữa này


Lớp TK





Lớp TK

Thứ Hai, 8 tháng 3, 2010

Đàn ông ba mươi

Mình có đàn bà ba mươi rồi tại sao không có đàn ông ba mươi nhỉ? Đàn ông ba mươi có giống AX nhà mình bây giờ ko nhỉ? AX soi xem có mình trong đó ko nhé
!
Những năm 20, người ta uống bia uống rượu đến mức ngủ lúc nào không biết. Tỉnh dậy thấy ngổn ngang bạn bè, ngổn ngang nôn mửa. Đàn ông 30 tối bắt đầu nhìn đồng hồ căn giờ ngủ, không quên súc miệng nước muối, cuốn khăn giữ ấm họng.
Đàn ông 30 sau khi đi qua cả một thời trai trẻ nhiệt huyết, bốc lửa của tuổi 20, đã đi, đã đến đã chinh phục, đã thất bại, đã trải qua những cảm xúc thăng hoa tuyệt vời cũng như cảm giác cay đắng tưởng như tận cùng. Nhìn lại những tháng năm đi qua bỗng thấy hun hút trống trơn có lúc giật mình thoảng thốt.

Những năm 20, người ta có thể diện một chiếc quần bò lỗ chỗ, mặc pull in hình Manowar, tự tin đeo khuyên tai, tự chọn cho mình màu tóc ưa thích. Khi 30, người ta bắt đầu chuộng hơn quần âu, một sơ mi măng séc là phẳng. Người ta cũng bắt đầu chọn cho mình một chiếc caravat hợp tâm trạng. Khi 30 còn diện bò bạc phếch, nhuộm tóc khác màu đen đã có cảm giác lạc điệu.

Những năm 20, người ta uống bia uống rượu đến mức ngủ lúc nào không biết. Tỉnh dậy thấy ngổn ngang bạn bè, ngổn ngang nôn mửa. Đàn ông 30 tối bắt đầu nhìn đồng hồ căn giờ ngủ, không quên súc miệng nước muối, cuốn khăn giữ ấm họng. Bắt đầu biết lo cho bản thân hơn. Tần số các cuộc nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng giảm dần. Bắt đầu để ý đến sức khỏe và cân nặng.

Cái thời 20 máu lửa sẵn sàng dựng xe, vác chầy xông vào nhau chỉ vì một lời xúc phạm. Đàn ông 30 bình thản trả lời “không muốn gì cả” khi một thằng oắt con đầu vàng quần côn bó ép xe vào lề đường hất hàm “muốn gì?”. Đàn ông 30 bắt đầu có khái niệm “chỉ số AQ đủ dùng”.

Đàn ông 30 bắt đầu cảm thấy nhu cầu tất yếu cạo râu, sửa gọn lông mũi, xịt nước thơm mỗi khi bước ra khỏi nhà. Đàn ông 30 bắt đầu ăn mặc không theo một hình mẫu, không theo một thần tượng nào. Đàn ông 30 bắt đầu làm đẹp không chỉ dành cho các cô gái mà phần nhiều để cảm thấy đoàng hoàng tự tin tiếp xúc với các đối tác làm ăn, giao dịch. Đàn ông 30 cảm thấy tự tin khi mặc vest.

Đàn ông 30 bắt đầu cho mình cái quyền đòi hỏi một vị trí trong XH, đòi hỏi vai trò của mình trong cuộc sống, trong tổ chức. Nhu cầu muốn khẳng định mình.

Đàn ông 30 đi đường ít khi ngoái lại nhìn theo một cô gái trẻ đẹp để thầm xuýt xoa về thân hình nhưng lại thường xuyên ngoái lại nhìn theo một chiếc xe đẹp hay một người đàn bà nền nã. Đàn ông 30 nhìn thấy vẻ đẹp của người đàn bà 30.

Đàn ông 30 "thèm" một chân dài nhưng "cần" một sự cảm thông, cần một điểm tựa tâm hồn. Đàn ông 30 muốn một mái ấm, tìm cho mình một người đàn bà có thể đi tiếp quãng đường tương lai. Bắt đầu hình dung về ngôi nhà và những đứa trẻ.

Đàn ông 30 là lúc bắt đầu cảm thấy tự tin, cảm thấy được sức gánh của đôi vai mình. Đủ tự tin và bình thản để hứng chịu những thử thách của cuộc đời.

Đàn ông 30 bắt đầu lôi những giấc mơ lóng lánh leng keng một thời tuổi trẻ ra để đổi lấy những mục tiêu thực tế hơn và đôi khi giản dị hơn.

Đàn ông 30 dám nghĩ, dám làm, dám chơi, dám đối mặt với thất bại và cũng dám dừng. Đàn ông 30 bắt đầu phân biệt được ranh giới của sự lố bịnh. Nhìn thấy được cái ngưỡng đủ. Đàn ông 30 đủ tinh tế để vượt qua những giá trị phù phiếm.

Tuổi 30 đàn ông dần tự tin để thấy mình là đàn ông khi đứng trước phụ nữ. Dám nhìn sâu vào mắt đối phương để tìm sự đồng điệu về cảm xúc.

Đàn ông 30 biết yêu và có trách nhiệm hơn với cảm xúc của mình. Cũng biết gìm mình trước những thất bại. Bình thản trước tai họa. Thấm thía được nỗi cô đơn, thấm thía được sự bội bạc, cảm nhận được đến tận cùng sự ấm áp tình người mà con người dành cho nhau. Khác hẳn cái yêu thời 20, yêu và vô trách nhiệm với tình yêu, vô trách nhiệm với chính bản thân mình.

Đàn ông 30 khi nghĩ về gia đình có thêm trách nhiệm. Cậu bé 20 nghĩ về bố mẹ với những sự ràng buộc gò bó khuôn khổ gia đình. Đàn ông 30 nghĩ về bố mẹ ngoài nỗi nhớ còn kèm theo mong muốn mình được làm chỗ dựa, mình được che chở cho gia đình.

Đàn ông 30 đủ tỉnh táo và bình tĩnh trước những đổ vỡ. Độ lượng hơn. Biết cách lý giải cuộc sống. Đàn ông 30 khẽ cười khi nhớ lại những năm 20 hừng hực của đời người. Ngẫm nghĩ và bắt đầu triết lý về tình yêu của những năm nông nổi, gật gù tâm đắc: “đàn ông như cái đĩa CD, cứ quay xung quanh mãi một lỗ thủng”.

Đàn ông 30 bắt đầu ngẫm nghĩ một chút về số phận mỗi khi nhìn lại con đường mình đã đi qua. Đàn ông 30 đã bắt đầu biết sợ.

Đàn ông 30 bắt đầu gắn mình với những ràng buộc để khó khăn hơn khi thực hiện một thay đổi lớn nào trong cuộc đời mình. Cuộc sống của đàn ông 30 không còn là của riêng bản thân anh ta nữa. 

Thứ Sáu, 5 tháng 3, 2010

Lượm nhặt


Buổi tối chuẩn bị đi ngủ mẹ đánh răng cho hai anh em xong bận nghe điện thoại, chỉ thấy vụt.....một đứa chạy qua, vụt......lại đứa nữa chạy nốt sang phòng cụ. Lúc sau hai đứa chạy về, mồm đứa nào đứa đấy lem nhem một màu nâu nâu.
- TK, TA ăn gì?
- Ăn kẹo ạ (giọng lí nhí)
( Hóa ra ăn sô cô la)
- Ai cho ăn?
- Con cho ăn 
- Mẹ dạy thế nào?
- Buổi tối ko được ăn kẹo, đánh răng xong không được ăn ạ.
- Tại sao con ăn, không nghe lời mẹ à? Hai đứa úp mặt vào tường, mẹ không cho ngủ nữa

Hai đứa tiu nghỉu đi úp mặt vào tường. Anh hai vừa úp vừa nói:
- Mẹ ơi, để con nghĩ cách xem tại sao mẹ phạt con úp mặt vào tường nhé. Tại con ăn kẹo.... lần sau con không thế nữa!
Cái câu này nghe quen quen, dạo này anh nói câu này nhiều quá rồi có vẻ nhờn đây
, phải có biện pháp khác thôi. Còn cái từ nghĩ cách chắc là anh nói nhầm, vì mẹ hay bảo anh là con suy nghĩ xem tại sao mẹ phạt con, lúc anh làm ko được việc gì đó hét ầm lên mẹ bảo con phải nghĩ cách này cách nọ không được hét lên như thế, chắc lúc bí quá nên anh cuống


Ba mẹ con đang ngồi chơi vui vẻ, mẹ tự dưng đau bụng. Mẹ ôm bụng, mặt mũi nhăn nhó:
-TK ơi, cứu mẹ với, mẹ đau bụng quá

Anh hai đang chơi, mặt ngệt lại giây phút rồi anh cuống cuồng chạy ra lấy điện thoại gọi:
- A lô! Cấp cứu à? Đến cứu mẹ Hạnh đi nhé, nhanh lên nhé. Ừ, rồi, rồi
.
Nhìn cái đầu anh gật gật mà mẹ chết cười quay đi ( sợ anh nhìn thấy mẹ cười).
Gọi điện xong, mẹ vẫn ôm bụng lăn lộn
- Đau quá TK cứu mẹ với!
Anh lại ghệt ra rồi cuống cuồng chạy ra ngăn tủ lấy lọ dầu gió mang ra
-Mẹ để con bôi dầu cho mẹ nhé, mẹ đưa bụng đây!
Hơ hơ, mẹ mát lòng mát da quá
.
Đấy là mẹ thỉnh thoảng hay tạo tình huống cho hai anh em, xem hai anh em xử trí thế nào mà, hihi
.

Nhiều lúc tối đến chả có việc gì làm, chơi chán mẹ tự nhiên xông vào ôm cổ ba vật xuống và la lên kiểu vừa ăn cắp vừa la làng
:
- TK TA ơi, cứu me với!
TK lập tức hùng hổ xông vào lôi mẹ ra để cứu, lôi không được thì lại lôi ba ra, không lôi được ba thì đi tìm súng bắn ba. Kiểu gì cũng cứu được mẹ thì thôi, hoặc không thì lại bị ba quật luôn xuống giường cười khanh khách.
Còn em chắc vì là vừa bé lại là con gái nên thấy mẹ bị thế chỉ đứng khóc mẹ... mẹ...., chả bit làm gì cả, mẹ thấy thế lại đành thôi không đùa nữa.
Hihi tập trận giả vui phết
.

Hôm trước anh trằn trọc ko ngủ được,bảo:
- Mẹ ơi con ko ngủ được.
- Con cứ nhắm mắt vào là ngủ được.
Một lúc sau vẫn thấy anh lăn qua lăn lại rồi thẽ thọt:
- Mẹ ơi sao mẹ ko cho con đi đám ma?
(
Trời ơi vui vẻ gì mà đi hả con)
- Đám ma chỉ có người lớn đi thôi, trẻ con ko đi được. Trẻ con chỉ đi đám cưới thôi.
- Sao mẹ ko cho con đi đám cưới?
- Có ai mời đâu mà đi hả con.
- Kia kìa, mẹ đi đám cưới sao ko cho con đi
.
Anh vừa nói vừa chỉ tay lên ảnh cưới của ba mẹ:
- Mẹ làm cô dâu ba làm chú rể kia kìa.
Ặc ặc, tình hình này sau này phải giải thích cho anh nhiều đây. Chắc mẹ phải nhanh chóng mua bách khoa toàn thư và cuốn 1000 câu hỏi vì sao thôi
.

Tối qua, anh áp tai vào bụng mẹ hỏi:
- Mẹ ơi, sao không nở ra nhiều em TA nhỉ? Hay nở ra nhiều TK đi!
Đố cả nhà đoán ra gì đấy?????????????????

Ai đoán trúng có thưởng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Anh ra bà ngoại chơi với cậu cả ngày, đến khi cậu ra ngoài hút thuốc còn lại anh ngồi xem hoạt hình một mình. Nghĩ ngợi thế nào anh chạy ra bảo cậu:
- Cậu ko chơi với TK ah? TK buồn lắm, cậu không chơi với TK TK về bà nội đây. TK đang buồn đây này
. TK về nhé.
Oài, xem người ta buồn kìa, lại còn ra giọng nữa chứ, hihi

Thứ Hai, 8 tháng 2, 2010

Sắc màu tình bạn

Dạy các con về màu sắc mà các con nhanh quên quá , lúc nhớ lúc không
Mẹ mượn bài của một chị teen về dạy hai con phân biệt màu sắc nhé, nhớ không được quên đấy
!À quên về ý nghĩa của câu chuyện bây giờ các con không hiểu thì sau này lớn lên hiểu cũng không muộn nhé
.

Xưa rất là xưa,khi màu sắc của thế giới đã đựơc phân chia.Tất cả tranh cãi nhau,ai cũng cho mình là màu đẹp nhất,quan trọng nhất,hữu dụng nhất.

Xanh lá cây nói :

"Rõ ràng tớ là quan trọng nhất.Tớ là màu của sự sống,của hi vọng.Tớ được chọn cho cỏ cây,hoa lá.Không có tớ,các loài động vật sẽ chết hết.Nhìn những vùng đồng quê kia kìa,rồi các cậu sẽ thấy tớ quan trọng như thế nào."

Xanh dương cắt ngang :

"Cậu chỉ nghĩ về đất đai thôi,hãy nghĩ về bầu trời và biển cả.Nước là sự sống và đựơc tạo bởi những đám mây kia.Bầu trời tạo khoảng cách , hòa bình và sự yên tĩnh.Không có tớ,cậu chẳng là gì cả."
Màu vàng lắc đầu :

"Cả hai cậu đều nghiêm trọng quá.Tớ mang tiếng cừơi,sự hân hoan và ấm áp đến thế giới này.Mặt trời màu vàng,mặt trăng màu vàng,cả các vì sao cũng màu vàng nốt.Mỗi khi nhìn một bông hoa hướng dương như là cả thế giới đang cười.Không có tớ hả,sẽ chẳng có sự vui tươi.

Màu cam la lớn:

"Tớ là màu sắc của sức khỏe và sự mạnh mẽ.Tớ có thể hiếm nhưng quý giá,tớ tạo ra những thứ cần thiết cho con người.Tớ mang những sinh tố quan trọng nhất.Thử nghĩ về cà rốt,bí đỏ,cam,xoài,và đu đủ xem.Tớ không ở ngoài suốt ngày,nhưng khi tớ xuất hiện lúc bình minh hay hoàng hôn,vẻ đẹp của tớ hấp dẫn đến nỗi chẳng ai nghĩ đến các cậu."

Màu đỏ không chịu nổi nữa và hét to:

" Tớ mới là người đứng đầu đây nè. Tớ là máu - máu của sự sống ! Tớ là màu của nguy hiểm và dũng cảm.Tớ sẵn sàng đấu tranh cho mục đích của mình.Tớ mang lửa và máu.Không có tớ,cả thế giới này sẽ trống trải như mặt trăng ấy.Tớ,màu của tình yêu nồng cháy,của hoa hồng đỏ thắm,của ngọn lửa mãnh liệt."

Màu tím đứng dậy và trịnh trọng nói:

" Tớ là màu của hoàng gia và sức mạnh.Các vị vua,thủ lĩnh hay các giám mục luôn luôn chọn tớ vì tớ là biểu tượng của quyền lực và sự khôn ngoan.Người ta không hỏi tớ! Họ chỉ lắng nghe và tuân theo."

Cuối cùng màu chàm lên tiếng,nhỏ nhẹ hơn nhưng màu khác,nhưng với sự cứng rắn hơn trong từng lời nói:

"Coi tớ đây.Tớ là màu của sự im lặng.Khó có thể nhận ra tớ,nhưng nếu không có tớ,tất cả các cậu đều trở nên nông cạn.Tớ tượng trưng cho suy nghĩ và phản xạ,lúc tảng sáng hay về chiều và màu nứơc thẳm.Các cậu cần tớ cho sự cân bằng và tương phản,trong cầu nguyện và sự hòa bình."

Và như vậy mỗi màu sắc quả quyết màu của mình là đẹp nhất.Họ tranh cãi lớn hơn và lớn hơn.Đột nhiên,một tiếng sét bất chợt vang lên.Mưa bắt đầu rơi nặng hạt.Các màu sắc rung rẩy,xích lại gần nhau để bớt sợ.

Giữa lúc sấm sét ầm ĩ,mưa lên tiếng :

"Lũ màu sắc các người thật ngu ngốc,đấu đá lẫn nhau để chứng tỏ mình nổi trội hơn những kẻ khác.Các người không biết rằng mỗi một cá thể đựoc tạo ra bởi một lý do đặc biệt,duy nhất và khác biệt ư? Hãy nắm lấy tay nhau và đến đây."

Làm theo lời của mưa,các màu sắc liên kết lại và nắm lấy tay nhau.

Mưa tiếp tục:

"Bắt đầu từ bây giờ,khi trời mua,mỗi màu sắc sẽ trải dài dọc bầu trời trong một chiếc vồng lớn để nhắc nhở các ngươi nên chung sống với nhau trong hòa bình.Cầu vồng là sự hiện diện của hi vọng cho ngày mai." 

Và như vậy,cứ mỗi khi mưa tạnh,cầu vồng lại xuất hiện để nhắc chúng ta nhớ và cảm ơn đến những người khác.

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010

Anh

 Dạo này chán anh quá cứ hay mè nheo làm mẹ bực mình, mà mẹ thì nóng tính. Trong nhà chắc chỉ có mẹ là nghiêm khắc nhất và hay phạt con nhất mà thôi. Ông bà thì không nói làm gì, ông bà nào chả thương cháu có mấy khi đánh cháu đâu, người xưa chả có câu " con hư tại mẹ, cháu hư tại bà" là gì. Nhưng cũng phải nói thật lòng rằng đúng là nhiều khi ông bà chiều cháu và không nghiêm khắc với cháu nên cháu mới sinh ra nhõng nhẽo. Ở nhà nhiều khi mẹ mắng con, con dỗi nói " không chơi với mẹ, chơi với bà hơn" và chạy ra bà. Đáng ra bà nên nói cho con hiểu thì bà lại bảo " uh, ko chơi với mẹ". Chán thật................... Con thấy có đồng minh nên ngày càng nhõng nhẽo hơn, bây giờ cứ hơi tí là khóc . 
Hết cảm hứng rồi mai viết tiếp

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

Sinh nhật vắng ba

Cả ngày ngồi buồn chẳng muốn viết lách, có lúc cũng định viết rồi nhưng ko nghĩ được gì. Đến bi giừ, sắp hết giờ làm việc đi về đón con thì lại muốn viết. Thôi, cứ viết được đến đâu hay đến đấy, mai lại viết tiếp.
Hôm qua là ngày sinh nhật mẹ, thật buồn vì ba không có nhà
. Mẹ tưởng chí ít thì tối ba cũng về và mang bánh về để 2 con cùng cắt bánh và thổi nến. Anh thích nhất là tắt điện, thổi nến và hát bài "Happy birthday to you", có khi anh còn tắt điện và bắt cả nhà hát đi hát lại tới mỏi cả mồm mới thôi. Chờ mãi chờ mãi ...........21h rồi 22h cũng chẳng thấy ba về
. Đến lúc ba về tới nhà thì hai con đã ngon giấc tự bao giờ. Ngóng mãi mới có một cái sinh nhật thế mà con lại bị lỡ mất dịp này
.
 Nhưng nghĩ đi thì cũng nghĩ lại, ba đi là vì ai nhỉ
? Vì gia đình mình, vì hai con chứ vì ai con nhỉ. Thông cảm cho ba con nhé, ba có muốn thế đâu, ba cũng muốn ở nhà sum họp đầm ấm lắm chứ. Thôi lỡ sinh nhật này rồi thì để tháng sau sinh nhật em 2 tuổi thổi nến bù con nhé.
Về phần mẹ đành tự thưởng cho mình hoa và bánh, thêm bản nhạc cho thi vị và tặng thêm bài hát mà mẹ rất thích nhưng ba không bao giờ hát được